Bài thơ gởi về từ thế giới bên kia

Thầy đồ

BẠN CÓ TIN KHÔNG?

BÀI THƠ GỞI VỀ TỪ THẾ GIỚI BÊN KIA

Cha tôi tạ thế khi tôi vừa tròn một tuổi, anh trai tôi được 8 tuổi (phải đi trọ học xa nhà) và chị gái tôi mới ở tuổi 12. Tất cả gánh nặng cơm áo người trút lại cho mẹ tôi, một phụ nữ mới ngoài ba mươi tuổi và chị tôi. Những ngày đầu cha tôi mất, mẹ tôi và chắc cả anh, chị tôi đều rất đau buồn, còn tôi, đương nhiên là chưa biết gì về những lo toan, những đau khổ của người lớn.

Mẹ tôi, một người phụ nữ nhà quê, chữ nghĩa chẳng có bao nhiêu, với tâm trạng đau buồn, khi màn đêm xuống, chỉ còn lại tiếng côn trùng rên rỉ, đó là lúc mẹ tôi và chị gái tôi thực hiện màn phụ đồng chén (tương tự như cầu cơ ở miền nam). Khi còn tại thế, cha tôi là một nhà giáo, dạy những người trong làng, trong tổng nên cũng có nhiều học trò, và những người thầy thời đó hầu như ai cũng có thể làm thơ. Cha tôi cũng không ngoại lệ. Vì vậy mỗi lần mẹ tôi gọi hồn cha thì người lại cho mấy vần thơ như các bài sau,

Bài thứ nhất:

Giang sơn ngàn dặm thấu tình chăng

Một gánh song le (?) bỏ giữa dòng?

Đá vàng mượn lúc chơi thư thả

Bỏ cả song le, bỏ cả dòng…

Bài thứ hai:

Đêm khuya thanh vắng

Cả nhà ngồi ngong ngóng cha về

Con lớn hỏi chuyện xưa kia

Con bé im lặng nằm kề một bên

Mượn dòng lệ viết lên mảnh giấy

Thế là xong mấy chữ nôm na…

 Và một vài bài nữa…

 Bạn có tin rằng sau khi chết, linh hồn của người ta là bất tử? Trong trường hợp của cha tôi, tôi chỉ tin chắc một điều, những bài thơ đó không phải của mẹ tôi – một người phụ nữ nông thôn, chưa từng làm quen với thơ phú bao giờ, và cũng không phải của chị gái tôi – một đứa trẻ mới 12 tuổi.

Nhân tiện đây, tôi xin đăng bài thơ tâm sự khi cha tôi còn sống,

ĐỀ ẢNH

Người đâu cũng giống đa tình

Nhác trông diện mạo, rõ mình hệt ta

Cõi đời mình mới bước ra

Ba mươi năm lẻ, cùng ta với mình

Vòng nhân thế cùng vinh, cùng nhục

Cõi trần ai cùng dọc, cùng ngang

Cùng nhau chí khí ngang tàng

Cùng mang gan ruột đa mang cuộc đời

Cũng lắm lúc ta cười, ta nói

Cũng nhiều khi sớm tối cùng nhau

Mình sao liễu rủ, hoa rầu

Hay luồn nhung thắm mà đau tâm tình?

Ta với mình chung hình, chung ảnh

Mình với ta ai tỉnh, ai say?

Nam nhi cùng tiếng râu mày

Tang bồng cùng nợ, trả vay chưa già

Cùng một giống con nhà Hồng Lạc

Cùng màu da, cùng tóc, cùng xương

Đầu xanh cùng kiếp văn chương

Bút nghiên cùng nợ, đoạn trường chung nhau

Tuổi niên thiếu bể dâu cùng trải

Buổi ba lan (?) cùng dãi tuyết sương

Tháng ngày mình đứng trong gương

Không lo, không sợ, không thương, không cầu

Ta với mình sang giầu một phận

Thú thanh nhàn mình vẫn hơn ta

Trăm năm tóc bạc ta già

Ngàn năm mình vẫn không xa cõi trần

 Đứng xem cuộc thế xoay vần

Như in vào giấy tinh thần không phai./.

 (Ph.T.Kh – kỷ niệm 77 năm cha về cõi vĩnh hằng 1938-2015)