Hầu hết mọi người ở các nước giầu được trả công nhiều hơn so với những gì họ đáng được hưởng

Capitalism Crocodile tear

Các bạn thân mến,

Xin chào mừng năm mới. Chúc các bạn một năm mới đạt nhiều niềm vui.

Hàng ngày tôi up lên trang của tôi những bài viết hoặc góp nhặt từ sách báo, chỉ nhằm một mục đích duy nhất là báo tin cho những bạn có quan tâm đến tôi, biết rằng tôi vẫn còn sống ở trên đời này. Vì vậy các bạn đọc hay không đọc, like hay không like cũng không quan trong.

23 VẤN ĐỀ HỌ KHÔNG NÓI VỚI BẠN… (tiếp theo)

Vấn đề thư 3: Hầu hết mọi người ở các nước giầu được trả công nhiều hơn so với những gì họ đáng được hưởng

Những điều họ nói với bạn:

Trong nền kinh tế thị trường, mọi người được hưởng theo năng suất. Những người theo chủ nghĩa tự do giàu lòng thương cảm với những người bị bóc lột hoặc chịu thiệt thòi trong xã hội cảm thấy rất khó chấp nhận sự thật rằng, người Thụy điển được trả công cao hơn năm mươi lần so với người Ấn độ cho cùng một công việc, nhưng đó là sự phản ánh năng suất của họ. Những nỗ lực nhân tạo để giảm những chênh lệch – ví dụ, bằng cách áp luật lương tối thiểu ở Ấn độ – chỉ dẫn đến tình trạng bất công và không hiệu quả trong viêc khen thưởng cho những nỗ lực và tài năng của cá nhân. Chỉ có một thị trường lao động tự do mới có thể khen thưởng cho mọi người hiệu quả và công bằng.

Những điều họ không nói với bạn:

Khoảng cách về mức lương giữa các nước giàu và nghèo tồn tại không phải là do sự chênh lệch về năng suất cá nhân, mà chủ yếu là do kiểm soát nhập cư. Nếu có chế độ tự do nhập cư, hầu hết các công nhân ở các nước giàu có thể, và sẽ, bị thay thế bởi các công nhân từ các nước nghèo. Nói cách khác, tiền lương chủ yếu được thông qua chính trị. Mặt khác, các nước nghèo bị nghèo không phải do người nghèo ở đó, nhiều người trong số họ có thể vượt xa những người nghèo ở các nước giàu, mà do những người giàu ở nước họ, hầu hết trong số đó không thể làm được điều tương tự. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là những người giàu ở những nước giàu có thể vỗ ngực tự hào với những thành tựu cá nhân mình. Họ có được năng suất cao là nhờ họ được thừa kế từ những thể chế tập thể trước đó. Chúng ta nên từ bỏ huyễn hoặc rằng tất cả chúng ta được trả công theo năng lực cá nhân của mình nếu chúng ta muốn xây dựng một xã hội thực sự công bằng.

Lời bàn:

Một tài xế lái taxi ở Thụy điển được trả lương cao gấp 50 lần một lái xe taxi ở Ấn độ, không có nghĩa lái xe Thụy điển có hiệu quả gấp 50 lần lái xe Ấn độ! Thực sự có đúng như vậy không? – Không hề! Chẳng qua là vì lái xe Thụy điển được bảo hộ cạnh tranh với lái xe Ấn độ, không lái xe một nước nghèo nào được quyền thay thế lái xe Thụy điển. Vậy làm gì có thị trường (thị trường lao động chẳng hạn) tự do ở đây!

Vậy những người nghèo của nước nghèo có phải đã làm nghèo nước họ? Theo phương diện số học mà nói thì đúng là người nghèo là người kéo thu nhập quốc dân bình quân ở các nước nghèo xuống. Tuy nhiên, những người giàu ở các nước nghèo hầu như không nhận ra rằng, đất nước họ nghèo không phải phải vì người nghèo ở đó, mà vì chính họ. Chính người giàu ở các nước nghèo không thể cạnh tranh với những người giàu ở nước giàu. Họ làm cho năng suất của nước họ thấp hơn, trong khi những người giàu ở nước giàu như các nhà quản lý, các nhà khoa học và kỹ sư là những người làm việc hiệu quả gấp hàng trăm lần những người như vậy ở nước nghèo.

  1. T. Kh.

Kỳ sau: Máy giặt đã thay đổi thế giới nhiều hơn internet

Add a Comment

Your email address will not be published.