GẶP LẠI NGÀY XƯA CỦA TÔI

(BC. Binosa X Brassavola nodosa)

GẶP LẠI NGÀY XƯA CỦA TÔI

Tôi không phải là người chán đời như người đời thường nghĩ. Nhưng vào cái tuổi ăn xong rồi ngồi thì thấy ngày cứ như dài ra. Ăn điểm tâm, ăn bữa chính…, uống cà phê, ngồi vào máy tính, đọc vài trang sách, dịch vài câu, viết vài chữ, rồi coi hôm nay bạn bè trên “phây” có gì cần “lai”, cần “còm”, hết ngày là lên giường để “đánh” một giấc đến sáng. Cái chu trình đó cứ lặp lại từ ngày này qua ngày khác, ngày hôm qua cũng như ngày hôm nay, tháng này năm này cũng giống tháng trước năm trước. Vậy thì,

“Đời đáng chán hay không đáng chán? Cất chén quỳnh xin hỏi bạn tri âm” – (Trích thơ Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu).

Nếu chỉ sống như cái chu trình ở trên thì có thể đời đáng chán thật các bạn nhỉ?

Song đối với tôi, thì cái công đoạn “đánh một giấc đến sáng” mới là thú vị nhất (các bạn đừng hiểu lầm nhé). Tôi thường ao ước, giá như mình không phải thức dậy, không phải ăn, không phải uống, không phải làm những việc “đời thường”, cứ ngủ và cứ mơ thì cuộc đời này thi vị biết mấy. Đó là thời gian tôi sống với những giấc mơ…

Tôi mơ, thấy mình trở lại những năm tháng xưa lắm rồi, cách nay gần bảy chục năm, tại một làng quê, trong một xóm nhỏ có tên rất xấu là làng Đún – nơi tôi trọ học ở huyện bên, ngày ngày ôm cặp sách, bước xuống chuyến đò ngang, đi trên con đê ở bên kia sông để đến trường trung học. Bộ quần áo bà ba trắng phất phơ theo gió, bạn bè trông thấy thường đùa, “kìa, con cò trắng đã tới”… Con đường đến trường hôm nay sao lắt léo thế? Từ con đường đất lại phải chui qua một chái bếp của nhà ai đó, lại đi qua nhà ông Dung (cạnh nhà nơi tôi trọ học), rồi lại ra con đường đất lớn, hỏi thăm về quê… Thì ra tôi đang mơ trên đường trở về quê, đó là thời điểm Pháp đánh chiếm tỉnh tôi (1950), trường giải tán, thầy đi đằng thầy, trò đi đằng trò… Giấc mơ này tôi không chỉ gặp một lần mà thỉnh thoảng nó lại xuất hiện đến nỗi trong giấc mơ mà tôi còn nhớ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Thậm chí đang mơ thì trời đã rạng, đêm sau tôi lại mơ tiếp giấc mơ đó. Những tháng ngày đó sao đẹp thế!

Tôi mơ, thấy quân Pháp càn vào làng, tôi chạy trốn chúng nó, sao mình chạy nhanh thế? (người ta bảo nếu khi nằm ngủ mà duỗi thẳng chân, trong giấc mơ chạy sẽ rất nhanh). Chúng không đuổi được tôi, phải nhờ đến máy bay, nhòm ngó, thấy tôi núp dưới hố, tôi cũng nhìn rõ tên phi công trên chiếc máy bay ấy, nó bắn nhưng không trúng, song tiếng nổ làm tôi giật mình thức giấc, thì ra đó không phải tiếng súng mà là tiếng một chiếc xe tải nẹt “pô” đang lên dốc gần nơi tôi ở hiện nay.

Tôi mơ, đang bay trên cánh đồng lúa bát ngát của quê tôi, những cây lúa đung đưa theo gió, xào xạc dưới cánh bay của tôi. Khi hạ xuống trên một bờ ruộng, đã thấy mẹ tôi đứng chờ ở đó. Chao ôi, cuộc đời như bừng sáng lên!

Tôi mơ, thấy bạn bè tôi đang ngồi cùng nhau trong trường kỹ thuật tại H.P., bạn nam và bạn nữ, tôi vui tôi mừng, cũng có lúc tôi giận tôi hờn. Tôi yêu và được yêu rồi lại không được yêu. Cảm xúc của một chàng trai mới lớn. Đang vui chơi thì các bạn đã biến thành những ông già, bà già. Song vẫn là những người bạn…

Tôi mơ nhiều lắm. Không đêm nào tôi ngủ mà không có những giấc mơ. Những giấc mơ đẹp làm tôi băn khoăn, không biết giữa những giấc mơ và cuộc sống thường nhật, đâu là cuộc sống thực của tôi? Và tôi nên sống với những giấc mơ hay trở lại cuộc sống đời thường?

Người ta bảo rằng, nếu trong cuộc sống thực hàng ngày, chúng ta không để trong tâm khảm những thù hận, những oán trách, những giận hờn… thì khi chìm vào giấc ngủ, chúng ta đều gặp những giấc mơ đẹp. Đời tôi, được cái tôi chẳng “để bụng” điều gì. Ai gây chuyện rắc rối cho tôi thì tôi cũng cho rằng, cuộc sống nó vậy, vì thế tôi luôn có những giấc mơ đẹp.

Những giấc mơ đẹp sẽ làm cân bằng lại những điều ta phải lo toan, phải tính toán trong cuộc đời thường nhật. Vậy thì hãy vui lên các bạn. Đời không đáng chán đâu. Nếu bạn nào chán đời, tôi xin tặng mấy câu thơ kết của nhà thơ Tản Đà:

… Cùng một giấc mơ màng trong vũ trụ
Đời đáng chán biết thôi là đủ
Sự chán đời xin nhủ lại tri âm
Nên chăng nghĩ lại kẻo nhầm!

Tháng Chạp năm Đinh Dậu, 2018

Ph. T. Kh.

 

Add a Comment

Your email address will not be published.