DI CHỨNG VIỆT NAM

Lính Mỹ (Soha.vn)

CÂU CHUYỆN THÁNG TƯ

NGƯỜI NƯỚC NGOÀI NÓI VỀ CHÚNG TA

(Ph. T. Kh.) – Dưới đây là phát biểu của ông Richard Hughes, người Mỹ, quản lý một tổ chức từ thiện nhỏ, có tên “Shoeshine Boys of Vietnam” (Những đứa trẻ đánh giày Việt Nam), với phóng viên báo “The New York Times” vào ngày 7/11/1976, sau khi trở về từ Việt Nam:

“Chiến tranh đã chấm dứt ở Việt Nam nhưng vẫn còn tiếp tục ở Hoa Kỳ. Nó vẫn còn mưng mủ trong chúng ta, không chỉ bởi những tổn thất mà chúng ta đã gây ra cho đất nước Việt Nam mà còn vì ảnh hưởng của cuộc chiến đó đã tác động trực tiếp đến mỗi công dân Mỹ. Hiện chúng ta chỉ đang lướt qua và đề cập đến nó một cách chung chung bởi vì đó là một vấn đề quá lớn, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Một trong những nguyên nhân khiến vấn đề Việt Nam bị đưa vào hậu trường là vì dân chúng cảm thấy những việc họ làm cũng chẳng ích gì, và họ không muốn dính líu đến những gì mà họ cảm thấy mình không thể giải quyết được. Nếu họ biết rằng những hành động của họ có thể giúp ích thực sự cho nhân dân Việt Nam, tôi chắc chắn rằng họ sẽ nhập cuộc ngay tức khắc.

Người Mỹ không căm giận nhân dân Việt Nam. Người Mỹ chỉ phẫn nộ với lãnh đạo của nước Mỹ, những người đã tiến hành chính sách Việt Nam mà không nói sự thật cho dân chúng biết. Đó cũng là nguyên nhân khiến chúng ta hình thành những cảm xúc ức chế về Việt Nam.

Có rất nhiều điều chúng ta có thể học hỏi từ người Việt Nam. Giữa một xã hội mà cái chết hầu như hiện diện ở khắp mọi nơi mà con người vẫn tiếp tục cuộc sống một cách sinh động, đầy tình n gười. Giữa một xã hội đầy rẫy bạo lực mà con người vẫn dũng cảm hiên ngang. Và tôi nghĩ rằng nếu chúng ta có được những gì mà nhân dân Việt Nam đã chiêm nghiệm từ cuộc sống thì hẳn chúng ta sẽ có lời giải đáp cho rất nhiều câu hỏi của chính mình.

Tôi nghĩ sẽ có việc bình thường hóa mối quan hệ hai bên… Sẽ có đàm phán về trách nhiệm, và nên chăng chúng ta hãy nhận lấy phần trách nhiệm về mình. Chúng ta có sức mạnh, và khi chúng ta sử dụng sức mạnh đó ở bất kỳ đâu thì chúng ta cũng phải có trách nhiệm. Chúng ta đã ở đó, ở đó với tầm ảnh hưởng quá lớn. Và giờ đây có rất nhiều việc chúng ta có thể làm và cần phải làm. Chúng ta có khả năng. Chúng ta có thể làm điều gì đó để giảm bớt những đau thương, giúp họ cải thiện cuộc sống; và ngược lại, họ có thể giúp chúng ta thoát khỏi những nỗi ám ảnh, day dứt triền miên.”

LỜI BÀN: Cảm ơn ông Richard Hughes đã có đánh giá tốt về phẩm chất của người Việt chúng tôi. Tiên đoán của ông về việc bình thường hóa quan hệ giữa hai bên, đã xảy ra vào năm 1995 rồi. Song hình như những nhà lãnh đạo nước Mỹ vẫn chưa nhận ra trách nhiệm của mình, điển hình là từ chối trách nhiệm đối với việc giải hàng tấn chất độc da cam (dioxin), đem lại hậu quả nặng nề về môi trường và hủy hoại mấy thế hệ không chỉ người Việt, mà cả đối với lính Mỹ một khi đã nhiễm phải chất độc này. Và người Mỹ hình như vẫn chưa rút được kinh nghiệm từ Việt Nam, nước Mỹ có sức mạnh, song vẫn dùng sức mạnh đó để tiến hành các cuộc chiến trên nhiều vùng của thế giới này./.

Tháng Tư, 2018

Ph. T. Kh.

Hình trong bài: Lính Mỹ ở Việt Nam (Nguồn: Soha.vn)

Add a Comment

Your email address will not be published.