CHỌN BẠN

IMG_20180801_154946

TẢN MẠN CUỐI TUẦN

Lời giới thiệu: Câu chuyện hư cấu này tôi lấy cảm hứng sau khi đọc xong cuốn “CÔ ĐƠN ĐỂ TRƯỞNG THÀNH” của Nguyễn Siêu, một du học sinh Việt Nam tại Mỹ.

CHỌN BẠN

Một bà hàng nói với con mình:

  • Này con, con có thấy cái ông tây nhà bên không?
  • Sao hả mẹ?
  • Trông sang thế! Người cao to, chẳng cần đi thẩm mỹ mà mũi “vưỡn” cao, da “vưỡn” trắng, lại đến từ một nước giàu có.
  • Vậy thì sao hả mẹ? Kệ ông ấy chứ, mẹ nói với con chuyện đó để làm gì?
  • Mẹ nói cho con biết, mình không may sinh ra trong một đất nước nghèo khó, tuy máu cũng đỏ như họ, nhưng có ai nhìn thấy “bầu nhiệt huyết” bên trong mỗi con người đâu, còn cái màu da của mình thì nó cứ lồ lộ ra, có đi tắm trắng mấy thì vốn dĩ là giống da vàng, chẳng thể hòa cùng với họ được con ạ. Trời đã định vậy thì phải chịu, nhưng không lẽ…?
  • Nhưng con thấy màu da thì có ảnh hưởng gì đến ai, miễn là mình học giỏi là được. Mẹ không thấy à, điểm toán của con bao giờ cũng cao hơn thằng Tõm con ông tây nhà bên đó.
  • Mẹ biết thế, nhưng cứ thấy nó sao sao ấy. Từ ngày mai con không nên chơi với bạn bè cùng lớp, cùng khu phố nữa. Con chịu khó sang chơi với con ông tây ấy.
  • Để làm gì hả mẹ?
  • Để mình học lấy cái sang của họ con ạ. Mẹ sẽ đi mua thìa, nĩa để ăn cơm, từ nay nhà mình không ăn cơm bằng đũa nữa. Con cũng đừng gọi mẹ là “mẹ” mà phải gọi là … là gì ấy nhỉ? À nhớ rồi, gọi là “ma ma”, cứ gọi vậy, ma gì cũng được con ạ. Rồi mẹ cũng không gọi tên gọi là Tèo nữa mà sẽ gọi là Tô-mì.
  • Nhưng, nó làm sao ấy mẹ ạ, con không quen.
  • Lúc đầu chưa quen, sau sẽ quen. Học làm sang cũng là học con ạ. Có như vậy thì người ta mới thấy mẹ con mình ở một đẳng cấp khác.

Thế là chiều chủ nhật hôm đó, vâng lời mẹ, cậu Tô-mì mạnh dạn bấm chuông nhà ông tây, để làm quen với cậu Tõm của ông ấy. Mới nghe tiếng chuông, một con chó to cao đúng bằng cậu Tô-mì nhảy xồ ra và sủa ầm ĩ. Papa của cậu Tõm bước ra, hỏi một câu trống không:

–    Cần gì?

–    Thưa ông cháu muốn sang chơi với Tõm.

–    Ai chơi với mày, thằng da vàng học giỏi mà láu cá. Rước ông về cho…

Chưa nói xong câu đó, cánh cổng sắt đã đóng sập lại. Tô-mì lủi thủi ra về./.

Tháng Tám, 2018

Ph. T. Kh.

Add a Comment

Your email address will not be published.