Hoa sen
NGƯỜI GIÀ CHIÊM NGHIỆM (IIX)
 
Trong cuốn “Cái vô hạn trong lòng bàn tay…”, nhà khoa học rồi trở thành một nhà sư – Matthieu Ricard đã kể một câu chuyện, rằng:
 
“Nhà vua Milinda xứ Bactriame, hỏi nhà sư Nagasena vào khoảng thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên. Sau đây là một đoạn trích của cuộc đối thoại đó:
– Nagasena, người được đầu thai có phải chính là người ấy hay là một người khác?
– Không phải chính người ấy cũng không phải người khác.
– Hãy cho ta một so sánh.
– Nếu người ta đốt một ngọn đuốc, liệu nó có thể cháy suốt đêm không?
– Chắc chắn được.
– Ngọn đuốc canh ba có giống ngọn đuốc canh hai và ngọn đuốc canh hai có giống ngọn đuốc canh một không?
– Không.
– Như vậy mỗi canh có một ngọn đuốc khác nhau đang cháy.
– Không, vẫn là một ngọn đuốc cháy suốt đêm.
– Cũng vậy thôi, thưa Đại Vương, sự nối tiếp của các hiện tượng là liên tục: cái này xuất hiện cùng lúc với cái kia biến mất. […] Do đó chẳng phải chính bản thân cái đó cũng chẳng phải là cái khác tiếp nhận hành động cuối cùng của một ý thức”
 
Ừ nhỉ, đó là biện chứng rất duy vật của Phật giáo. Tôi vẫn là tôi của tám mươi năm về trước, nhưng tư duy và thể xác của tôi mỗi năm mỗi khác, thậm chí mỗi giờ, mỗi khắc mỗi khác. Sự thay đổi mỗi giờ mỗi khắc nhỏ quá nên tôi không cảm nhận được nó thôi.
 
Vì vậy nếu ta cứ lấy ngày hôm qua làm hệ quy chiếu đối với những gì của ngày hôm nay thì không biện chứng chút nào./.
 
Ngày 10/9/2019
Ph. T. Kh.

Add a Comment

Your email address will not be published.