ỚI ÔNG GÌ ƠI!

Hoa lan
ỚI ÔNG GÌ ƠI!
(Chuyện vui trong những ngày ‘bị bệnh sướng lắm’)
 
Cái dụng cụ đo thân nhiệt đổ tiếng “bíp” liên hồi, hiện lên con số 38.4 độ. Sốt.
 
Cái điện thoại để đầu giường đổ chuông liên hồi, nhìn màn hình là cuộc gọi của bạn.
 
– Ông sửa giúp tôi bài thơ để tôi đi viếng ông bạn mới mất.
– Tôi đang bệnh.
– Sao vậy? (im lặng) Bài thơ tôi đã gởi trong messenger ấy nhé.
 
Người sống có thời, người chết có điểm! Thế là phải nói vợ lấy cho một viên thuốc hạ sốt efferalgan. Thân nhiệt hạ. Ý thơ bắt đầu ra, câu thơ bắt đầu được hạ thổ. Vật lộn mãi rồi cũng xong bốn câu thơ khóc bạn, bằng ngôn ngữ thuần Việt.
 
Bài thơ được chuyển lại cho người yêu cầu. Trên màn hình điện thoại hiện lên câu “thanks so much Kh.” (may quá mình cũng biết ngoại ngữ).
 
Nếu bốn câu thơ ấy mà được bạn tôi dùng để đi viếng ông – người mà tôi không quen không biết, thì thực chất là tôi khóc ông đó. Ới ông gì ơi!
 
Ngày 18/11/2020
Ph. T. Kh.

Add a Comment

Your email address will not be published.