
TRIẾT LÝ BÀN TAY
Lão ngồi lão ngắm đôi tay
Sự đời hai mặt là đây rõ ràng.
Ai cũng có đôi bàn tay. Lão cũng có đôi bàn tay của một người bình thường. Bàn tay ai cũng có hai mặt – mặt trong, ta gọi là lòng bàn tay; mặt ngoài, ta gọi là mu bàn tay. Theo bạn, nói về sắc thì lòng bàn tay đẹp hơn hay mu bàn tay đẹp hơn? Đương nhiên, ai cũng trả lời là lòng bàn tay đẹp hơn. Bạn coi cái ảnh dưới bài này, đó là bàn tay của lão, một ông già U90, nó vẫn thể hiện sự khác nhau giữa bên trong và bên ngoài.
Cái lòng bàn tay lúc nào cũng có một làn da hồng hào mịn màng, không bao giờ bị rám nắng. Vậy là đẹp chứ gì. Trong khi cái mu bàn tay thì sần sùi, gồ ghề, gân xanh gân đỏ nổi lên (càng nhiều tuổi càng nổi rõ), màu da như của một người nông dân dầm mưa dãi nắng. Chả đẹp tị nào, các bạn nhỉ?
Sáng sủa đấy, đẹp đẽ đấy, song tất thảy mọi thứ từ sạch đến bẩn, từ thơm tho đến hôi thối, từ tiền tài đến danh vọng, từ vuốt ve đến phẫn nộ …, đều đi qua cái lòng bàn tay. Còn cái mu bàn tay thì chỉ khi nào cần sự che chở, người ta mới nghĩ đến cái mu bàn tay xấu xí ấy. Đúng không bạn? Có lẽ bạn không đồng ý? Này nhé, khi có một vật gì đang có khả năng rơi xuống đầu bạn; nhẹ như những giọt mưa, còn nặng như một cành cây đang rơi xuống, mặt nào của bàn tay đỡ cho bạn, dù nó phải chịu đau đớn? Khi phải đáp lại sự tấn công của đối thủ, trong khi cái mu bàn tay vừa phải chống đỡ, vừa tấn công, thì lòng bay tay nằm cuộn tròn bên trong những ngón tay. Còn khi bạn nhận được một vật do ai đưa tặng bạn, thì mặt nào của bàn tay sẽ chìa ra mà nhận lấy?
Có thể nào chúng ta gọi cái lòng bàn tay là một kẻ cơ hội, hắn có nhiều cơ hội để hưởng thụ, trong khi cái mu bàn tay thì không. Người ta chỉ đặt quà cáp vào cái lòng bàn tay chứ chả ai đặt quà lên cái mu bàn tay bao giờ.
Cái gì cũng có hai mặt bạn ạ. Khi chúng ta cần đánh giá, một con người chẳng hạn, thì cân nhắc giữa xấu và tốt, mặt nào nhiều hơn, chứ chả có người nào hoàn hảo. Một quốc gia cũng thế. Nước ta nhỏ bé, nghèo túng yếu đuối một thời, song trước kẻ xâm lược, chiến thắng cuối cùng luôn thuộc về ta. Nhưng đất nước chúng ta có nhược điểm gì không? Có chứ, hàng đống, chả thế mà “cái lò của cụ Tổng” chưa lúc nào nguội lạnh, ngoài ra đất nước ta còn nhiều mặt thua kém nước khác. Biết thế đấy, nhưng chúng ta không bao giờ quên câu ca dao của tổ tiên để lại – “con không chê cha mẹ khó; chó không chê chủ nghèo”. Chỉ những kẻ không biết suy nghĩ và mất gốc mới đội người khác lên đầu mình.
Hình trong bài: Hai mặt của một bàn tay.
Ngày 30/03/2025
Ngã Thị Dã